Sagohopa

Trang chủ » Chủng điền » Dị Thế Lưu Đày – Chương 42

Dị Thế Lưu Đày – Chương 42

Chương 42.

Dịch: dichtienghoa.com
Sửa: trinhthamkinhdi

Vì thiếu thời gian, đống phòng ốc bằng đá này xây không lớn, chỉnh thể gần hình vuông, diện tích trái phải trong nhà chỉ có khoảng ba mươi mét vuông.

Cửa phòng và cửa sổ duy nhất toàn bộ đều là hình vuông ngay ngắn, đối với cửa sổ, Nguyên Chiến và Mãnh đều cảm thấy không cần, chỉ có Nghiêm Mặc mạnh mẽ yêu cầu nhất định phải giữ một vị trí cho cái cửa, bọn họ mới miễn cưỡng giữ lại.

Nóc nhà khó làm nhất, xà nhà tuy rằng kê lên rồi, nhưng kế tiếp làm thế nào để có thể không sụp đổ, không đọng nước, không lún xuống, Nghiêm Mặc lại không có cách, gã chỉ nhìn qua cái loại mái ngói cùng nóc nhà tranh hình tam giác, bởi vì một người không nghĩ ra manh mối nên vẽ nhiều loại nóc nhà tham khảo, nghiền ngẫm cùng hai người khác.

Nguyên Chiến nhìn chằm chằm đỉnh cây cột nhà nửa ngày, trong đầu dần dần hình thành ý tưởng nào đó: “Nếu chúng ta đem hai bức tường hai bên trái phải làm thành cầu thang hình tam giác, ở mỗi nấc đặt một cây đầu gỗ, mài hòn đá thành những phiến đá tương đối dài mỏng đặt trên đầu gỗ, mặt trên một tầng bao trùm phía dưới một tầng, tầng tầng lớp lớp đi lên không phải có thể làm kín kẽ được như ngươi nói sao?” (*)
(*) tui nghĩ ý Nguyên Chiến là làm mái nhà ngói bằng đá, đặt 2 tường đá chụm đầu vào nhau rồi tạc các khe rãnh đều nhau như bậc thang, ở mỗi khe đặt 1 cây gỗ rồi đặt các phiến đá mài mỏng lên trên cùng như lợp ngói.

Nghiêm Mặc thử nghĩ, lại vẽ ra, phát hiện có thể làm được, lập tức cùng Mãnh chạy tới rừng cây tìm cây cối thích hợp. Gã tích cực vào rừng cây như vậy, đương nhiên không phải vì chặt cây, bởi vì gã phát hiện gã chặt cây sẽ bị thêm giá trị cặn bã, còn rút một cây cỏ dại thì không. Vì thế gã thí nghiệm riêng, cố ý nhổ một nhánh Cánh Kiềm Bồng đã kết trái còn nguyên hạt giống bên trong thì không bị gia tăng điểm cặn bã. Nhưng khi gã nhổ liên tục một trăm nhánh trở lên thì bị gia tăng một chút giá trị cặn bã. Lý do là cố ý phá hư thảm thực vật tự nhiên cường độ thấp.

Sau đó gã lại chọn Cánh Kiềm Bồng khô héo hoặc đã kết trái có hạt giống đã rụng tự nhiên, nhổ liên tục hơn một trăm nhánh, lần này chỉ nam không có bất luận phản ứng gì. Tiếp theo gã lại lấy cỏ dại bình thường ra thí nghiệm, kết quả đồng dạng. Bởi vậy gã suy đoán chỉ nam trên người tựa hồ không chỉ chú ý tới con người, nó đồng thời cũng chú trọng hoàn cảnh chỉnh thể cùng các loại cân bằng sinh thái ở viên tinh cầu này, nói đơn giản là một nhà chủ nghĩa bảo vệ môi trường học.

Nghiêm Mặc đau đầu, khi gã mới vừa phát hiện nhật tử có bôn đầu (?), kết quả phát hiện mới lại nói cho gã, gã không chỉ phải làm một người theo chủ nghĩa người tốt, đồng thời còn bị bắt trở thành người bảo vệ môi trường.

May mắn gã đi vào nơi này đến nay, trừ côn trùng hút máu, gã không có tự tay giết chết một con động vật nào, hiện tại gã cực kỳ hoài nghi, nếu gã dám giết chết một con động vật gặm nhấm nói không chừng sẽ bị thêm không ít giá trị cặn bã. Hoặc chỉ nam sẽ căn cứ yêu cầu sinh tồn tới tiến hành phán định gã, gã sát sinh là vì sinh tồn hay sát sinh là vì kiếm lời hoặc mục đích khác? Điểm này tạm thời vô pháp nghiệm chứng, chỉ có thể bỏ qua một bên.

Quay trở lại, gã vào rừng cây là vì tìm kiếm thảo dược cùng cây cối hữu dụng khác, bởi vì gã phát hiện phiến rừng cây này có giá trị cực lớn với gã vượt qua tưởng tượng lúc trước của gã.

Nhân học công nhận dược thảo, gã cũng nhân tiện nhớ kỹ không ít cây to có ngoại hình cao to đặc thù có thể trực tiếp làm thuốc, tỷ như cây bách. Mà phiến rừng cây này cơ bản chính là từ cây bách cùng cây phỉ cấu thành.

Cây bách rất tốt, nhựa cây, trái cây, cành lá đều có thể làm thuốc, còn thân cây xưa nay chính là loại cây đầu tiên dùng để chế tác xà nhà cùng gia cụ tốt nhất. Khi nhìn đến cây bách, gã liền biết vấn đề xà nhà bọn họ đã được giải quyết, nơi này có rất nhiều cây bách vượt qua hai mươi mét. Về cây bách có đủ loại chỗ tốt tự không cần phải nói, trước mắt, gã càng coi trọng chính là một loại cây cao to khác, cây phỉ (thứ trăn).

Mãnh bị hạt phỉ chín rơi trên mặt đất đâm vào chân, thứ đồ chơi này làm y vừa thấy liền tránh xa. Nghiêm Mặc nhìn hạt phỉ chồng chất thật dày trên mặt đất thiếu chút nữa khóc ra tiếng, rốt cuộc phát hiện đồ ăn ngoài thịt và hoa quả! Mấy ngày nay trời lạnh, hoa quả gã cũng chưa được ăn, mỗi ngày chỉ có thịt thịt thịt! Nguyên Chiến và Mãnh cảm thấy loại sinh hoạt mỗi ngày có thịt ăn này thực hạnh phúc, nhưng gã lại chịu không nổi. Huống chi quả phỉ trước mắt gã đối với thân thể suy nhược sau khi bị bệnh này, nhu cầu cấp bách dinh dưỡng thân thể cũng có lợi thật lớn.

Phiến rừng phỉ không thua kém cây bách, cây nhỏ không nói, cây trưởng thành lùn nhất cũng năm sáu mét, cao nhất hơn mười mét. Bất quá, thực may mắn, gã không cần leo cây mà chỉ cần những hạt phỉ chín rục tự động rơi xuống trong năm nay cũng đủ cho gã ăn một cái mùa đông. Hy vọng hạt phỉ này ra năng suất có thể cao một chút, Nghiêm Mặc ở trong lòng khẩn cầu.

“Mày ở chỗ này một mình được không?” Mãnh lo lắng.

“Không có việc gì, tôi không đi sâu vào trong mà chỉ đi dạo xem một mảnh ở đây.”

“Vậy được rồi.” Mãnh hơi tiếc vì không thể cùng thiếu niên tiếp tục ở chung một chỗ, không phải bởi vì y nghĩ sờ nó mà là thiếu niên thật sự hiểu biết thật nhiều, cái này làm cho y cảm thấy Thu Ninh, đệ tử Tư Tế ở bộ lạc mình không bằng thiếu niên trước mắt này, thậm chí y ẩn ẩn có một loại suy đoán, có lẽ Tư Tế đương nhiệm, Thu Thật đại nhân cũng không hiểu biết nhiều bằng thiếu niên.

Lại nói tiếp bọn họ ở phiến rừng cây gần núi đá nhất này, luận mật độ cây cối không tính quá dày đặc, từ nơi xa có một sơn cốc đi qua mới là biển rừng chân chính, nhưng cũng chỉ là một rừng cây này, bọn họ cũng chưa dám đi đến chỗ sâu, trước mắt chỉ hoạt động ở bìa rừng. Trong rừng cây có rất nhiều loài chim, cũng có rất nhiều động vật nhỏ, một lần Mãnh thuận tay bắt hai con gà rừng mang ra ngoài bị Cửu Phong thấy, vung một cánh thiếu chút nữa ném y xuống dưới vực sâu.

Trải qua Nghiêm Mặc cùng Cửu Phong gian khổ giao lưu, bọn họ rốt cuộc minh bạch trong rừng cây kia, loài chim cùng động vật đều không thể đụng vào, toàn bộ thuộc về sở hữu của lão đại Sơn Thần Cửu Phong. Cửu Phong cướp hai con gà rừng kia không phải là mình ăn mà là thưởng cho Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc làm gà nướng, thêm muối, một mình ăn hai con gà bởi vì Cửu Phong không cho Mãnh cùng Nguyên Chiến rớ vào hai con gà kia, ngày đó Cửu Phong cũng không cho bọn họ mang đồ ăn khác về, chính là để hai người kia đói bụng một ngày.

Bất quá chờ Cửu Phong mang Nghiêm Mặc trở về sào huyệt, hai người Nguyên Chiến đói bụng, nóng nảy lập tức vào rừng cây, tranh thủ lúc trời còn chưa tối vội vàng bắt một con bạch mã kê (ngựa trắng gà?) trộm nướng ăn, toàn bộ xương cốt không nhai được chôn xuống đất thật sâu.

Sau khi trải qua sự kiện kia, Nguyên Chiến cùng Mãnh học thông minh, ngày thường tận lực không đi động chim thú trong rừng cây kia, muốn động cũng sẽ “canh” lúc Cửu Phong không ở đây, hơn nữa ăn xong liền nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ (hủy thi diệt tích).

“Nhớ kỹ, ít nhất cách mỗi năm cây chặt một cây, không cần chặt chung một chỗ, hơn nữa tốt nhất là chặt cây lớn bên cạnh có cây nhỏ.” Nghiêm Mặc chỉ điểm Mãnh.

“Vì sao?”

“Bởi vì chặt xong sẽ có không gian cho cây nhỏ sinh trưởng.” Nghiêm Mặc kiên nhẫn giải thích: “Độ cao không cần quá cao, bảy tám mét cũng đủ. Còn nhớ rõ ‘mét’ là dài bao nhiêu không? Ngày hôm qua tôi đã giải thích cho các anh rồi.”

Mãnh gật đầu, vỗ vỗ dây thừng (thảo thằng) ở bên hông: “Nhớ kỹ, chính là chiều dài từ cái nút thắt thứ nhất đến cái nút thắt thứ hai trên một dây thừng.”

Nghiêm Mặc tỏ vẻ vui mừng, cuối cùng y đã nhớ kỹ, gã đã dạy liên tục mười ngày, Nguyên Chiến tiếp thu tương đối mau, nhưng Mãnh luôn quên, sau đó gã dứt khoát làm mấy dây thừng, đánh dấu toàn bộ chiều dài thực tế thường dùng centimet, đề-xi-mét, mét để hai người tùy thân mang theo. Mà cái tiêu chuẩn chiều dài không quá chính xác này về sau được bộ lạc Cửu Nguyên sử dụng một đoạn thời gian rất dài, thẳng đến có người coi đây là cơ sở để làm ra tiêu cự càng thêm chính xác(*).
(*) : lịch sử thật của đơn vị đo lường mét vui lòng xem wiki.

“Còn nữa, lúc chặt cây chú ý phương hướng, đừng giống lần trước thiếu chút nữa đè chết hai chúng ta.” Nghiêm Mặc lại lần nữa dặn dò. (Hình như tác giả đã quên Mãnh tới từ bộ lạc nào. -.-“)

“Đã biết, tiểu Tư Tế đại nhân! Ngài tìm thảo dược cũng cẩn thận một chút, có chuyện gì thì lớn tiếng kêu tôi.” Mãnh mỉm cười thuận miệng đáp lại, xua xua tay khiêng rìu đá rời đi.

Chờ Mãnh rời đi, Nghiêm Mặc xác định chung quanh an toàn xong mới ngồi xổm xuống bắt đầu lượm những hạt phỉ rơi trên mặt đất. Trước đây gã bị ảnh hưởng bởi tư duy cố định chui rúc vào sừng trâu (= cổ hủ), cho rằng bao thảo dược chỉ có thể đựng thảo dược. Chờ gã nhớ tới quả phỉ có công hiệu bổ tì vị, ích khí lực, sáng mắt, gã mới bừng tỉnh đại ngộ thử bỏ hạt phỉ vào bao thảo dược.

Thành công!

Hạt phỉ có thể thu, vậy muối, Cánh Kiềm Bồng cùng hạt giống này có thể thu vào không?

Tư duy cố định bị phá vỡ, họ Nghiêm tức khắc tìm một cơ hội đeo bao thảo dược bên người. Thử nghĩ xem, trên đời này có bao nhiêu đồ vật không có tác dụng chữa bệnh hoặc bảo vệ sức khoẻ? Đó chính là rất nhiều lương thực có công hiệu bồi bổ cơ thể. Hiện giờ, gã mới chân chính cảm giác được cái bao thảo dược này đối với gã có tác dụng lớn bao nhiêu. Năm mét khối không gian, chỉ cần ngày thường chú ý thu thập, có sự tình đột phát giam lỏng gì, gã cũng sẽ không dễ dàng chết đói, chết khát như vậy.

“Bang bang”, tiếng chặt cây quanh quẩn ở trong rừng cây, ngày trôi qua, lúc Mãnh bên kia gọi Nghiêm Mặc về nhà đá, gã đã lượm được không dưới 30 cân hạt phỉ. Vì che giấu, gã dùng da thú đựng một đống quả phỉ trở về.

Người có chuyện bận rộn, khi tương lai tràn ngập hy vọng thì đối với điều kiện gian khổ hiện tại đều có thể cắn răng chịu đựng.

Nguyên Chiến mỗi ngày vội vàng chỉnh sửa cục đá, hắn còn bớt thời giờ đáp ứng yêu cầu của Nghiêm Mặc làm một cái nồi đá, một cái lu đựng nước cỡ lớn cùng hai thanh đao đá, một cái cưa đá.

Mãnh mỗi ngày đều giao tiếp cùng đầu gỗ, thậm chí không thầy dạy cũng hiểu địa học(*) sẽ dùng cưa đá để cưa những bó củi dày nặng thành từng mảnh ván gỗ.
(*) : tương tự với “không thầy đố mày làm nên”.

Nghiêm Mặc nhìn như nhẹ nhàng nhất kỳ thật không hề thoải mái, trừ việc tiếp nhận toàn bộ công việc thuộc da thú, đồng thời còn phải vì mọi người mà phụ trách nấu nước, nướng thịt, trấn an Cửu Phong. Trừ lần đó ra, gã còn không ngừng tự mình thu thập cùng tăng thêm các loại đồ vật mà gã cảm thấy hữu dụng. Tuy vội nhưng Nghiêm Mặc vẫn vui vẻ, đặc biệt là sau khi gã phát hiện gã cùng Cửu Phong giao lưu càng ngày càng thông thuận.

Nguyên Chiến cùng Mãnh cũng thực vui vẻ, bởi vì vào trong buổi chiều ngày thứ ba sau trận tuyết rơi, bọn họ rốt cuộc có thể dọn vào ở trong nhà đá có nóc nhà. Mãnh còn cao hứng tính mở rộng phòng đá thêm mấy chục mét để tha hồ lộn mèo. Nguyên Chiến muốn đặt hố lửa ở ngoài phòng giống như trước, bị Nghiêm Mặc khuyên can: “Hố lửa đào ở trong phòng đi, có thể nướng thịt, giảm khí lạnh trong phòng ở, trong phòng cũng ấm áp.”

Ba người đi vào bên trong nhà đá, Cửu Phong ở bên ngoài vòng quanh nhà đá vài vòng, cuối cùng duỗi đầu chim qua cửa sổ, cao hứng kêu: “Khặc khặc, lộc cộc lộc cộc.”

Không biết vì sao, Nghiêm Mặc cảm thấy mình nghe ra ý tứ đối phương, con chim lớn kia tựa hồ muốn nói: Cái động này có ý tứ, ta cũng muốn có một cái!

Nghiêm Mặc vỗ đầu, cảm thấy mình nghĩ quá nhiều, gã sao có thể minh bạch Cửu Phong đang nói cái gì? Đây nhất định là ảo giác, khẳng định là gã mấy ngày nay quá mệt mỏi, trời lại quá lạnh làm cho thần kinh nơi nào đó trong đầu cũng đi theo sự đông lạnh đó luôn rồi.

“Làm sao vậy?” Nguyên Chiến vừa lúc thấy một màn như vậy.

Họ Nghiêm đứng im tức khắc buông tay: “Không có gì, tôi đang suy nghĩ căn phòng này làm thế nào để bố cục tốt.”

“Bố cục?”

“Ừ. Tuy không cần làm ngăn cách chân chính, nhưng tốt nhất là đem công năng phân chia khu cho tốt trước, như vậy có thể dựa theo công năng mà an bài gia cụ cần thiết cùng vị trí hố lửa.” Nghiêm Mặc cũng mặc kệ bọn họ có thể nghe hiểu được hay không, ở trong phòng đi rồi một vòng, suy xét bố trí cụ thể như thế nào.

Gã tuy tạm thời không ngủ ở nơi này, nhưng ban ngày cơ hội ở chỗ này khẳng định rất nhiều, vì sự thoải mái của mình, gã cũng muốn ngẫm xem làm thế nào. Huống chi gã tính toán lấy cái nhà ở này làm mô hình, nghiên cứu rốt cuộc phòng thực dụng nhất có hình dạng thế nào, sau đó lừa dối Nguyên Chiến cùng Mãnh thừa dịp mùa đông không có việc gì cũng làm cho gã nhà đá đơn độc.

“Chiến!?”. Người đang hưng phấn chạy tới chạy đi, Mãnh, đột nhiên kêu lên cả kinh.

Nghiêm Mặc quay đầu liền thấy cái người vừa mới nói chuyện với mình, Nguyên Chiến, đột nhiên nhắm mắt lại, ngã ra sau. Mãnh bay nhanh lại đây tiếp được thân thể ngã xuống của Nguyên Chiến, nôn nóng hô to: “Chiến!”

Nguyên Chiến lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Nghiêm Mặc bình tĩnh nhanh nhất, quỳ trên mặt đất vuốt mạch đập của Nguyên Chiến, chỉ huy Mãnh đào một cái hố lửa tạm thời ở trong phòng, bỏ mồi lửa bên ngoài vào, đồng thời phân biệt ở bốn góc trong phòng đốt lên bốn đống lửa.

“Anh ta không có việc gì, chỉ là mệt mỏi.” Nghiêm Mặc dùng vẻ mặt quyền uy nói.

Mạnh đang nôn nóng nhìn tới biểu tình bình tĩnh của thiếu niên liền cảm thấy an tâm, cũng dần dần bình tĩnh trở lại: “Làm tao sợ muốn chết! Tao biết ngay là Chiến không thể dùng năng lực loạn như vậy.”

Quả nhiên là sử dụng cái năng lực kia cùng hắn có quan hệ sao? Nghiêm Mặc cẩn thận xem xét khắp thân thể Nguyên Chiến, tình huống thân thể Nguyên Chiến kỳ thật không nhẹ như lời gã nói, thậm chí tình huống hơi hơi có điểm không xong. Mạch tượng kia nói vết thương cũ ở chân không ngừng bị tổn hại, đồng thời có đau nhức vì khí lạnh xâm nhập, khí huyết không đều, chân khí nghịch chuyển. Nói tóm lại, chính là tinh khí thần (ko rõ tinh khí hay tinh thần) tiêu hao quá độ cạn kiệt, năng lực sử dụng quá độ làm cho thân thể vô pháp thừa nhận.

Hơn nữa trước đây cái chân bị thương này không được trị liệu thích đáng còn bị khí lạnh xâm nhập cơ thể trong lúc vết thương chưa lành. Hơn nửa tháng trước, hắn chẳng những sử dụng năng lực vượt quá giới hạn của thân thể, đồng thời chịu đựng chân đau ở trong gió lạnh, tuyết lạnh, nhiệt lạnh, lạnh nhiệt, bị đông lạnh cùng giày vò lặp lại đến bây giờ làm cho khí lạnh vẫn luôn ẩn núp ở trong thân thể hắn cũng bạo phát. Cũng may Nguyên Chiến có thân thể tốt, nếu không hắn hiện tại không phải ngã xuống hôn mê mà là có thể trực tiếp chuẩn bị quan tài. Bất quá nếu không có gã, Nguyên Chiến có thể tự mình khôi phục đến mức có thể qua khỏi một kiếp này hay không thì khó nói. Không có thầy thuốc trị liệu, điều dưỡng hoàn toàn cho hắn, dù hắn qua khỏi lần này nhưng lần sau tuyệt đối không may mắn như thế.

Chờ các đống lửa làm mặt đất nóng lên, Nghiêm Mặc nói Mãnh dời một đống lửa đi, rải cỏ khô cùng da thú lên, dời Nguyên Chiến qua đó.

“Tôi phải châm cứu trị liệu cho anh ta, mặc kệ anh nhìn thấy cái gì cũng không nên hỏi tôi… Tốt nhất không cần xem.”

“Tao biết, mày muốn sử dụng thủ đoạn Tư Tế.”. Mãnh nhìn tia lửa cùng tro tàn bị gió thổi bay loạn trong phòng liền đứng ở cửa muốn ngăn gió lạnh thổi vào.

Cửu Phong nguyên bản rất muốn đem thân thể của mình chen vào từ cửa sổ, mà sau khi Mãnh ở trong phòng đốt đống lửa nó liền tức giận bay đi.

“Anh đem những da thú không làm tốt treo ở cửa và cửa sổ trước… Biết treo lên không? Biết đục lỗ không? Ở trên cửa sổ có…”

Mãnh hổ thẹn kêu to: “Mày không cần phải nói, tao biết nên làm như thế nào!”

“Đừng thẹn thùng, Mãnh, anh thông minh hơn tưởng tượng của anh.” Nghiêm Mặc thuận miệng trấn an: “Treo rèm cửa cùng bức màn xong lại giúp tôi nấu một nồi nước.”

Nghiêm Mặc không làm bất luận tay chân gì với thân thể đang bệnh của Nguyên Chiến vì gã khinh thường. Gã có lẽ không tôn trọng sinh mệnh, nhưng gã tôn trọng y thuật của mình. Vấn đề thân thể Nguyên Chiến chỉ dùng châm cứu cũng không giải quyết được, còn phải phối hợp với dược vật an dưỡng trong thời gian dài.

“Coi như cậu gặp may, có thể tồn tại tới lúc bị Cửu Phong đưa tới nơi này. Nếu là ở bộ lạc Nguyên Tế, muốn cái gì cũng không có, dù tôi nghĩ giúp cậu cũng không thể hoàn toàn trị tận gốc vấn đề của cậu.”

Gã chia thời gian thành hai giai đoạn tiến hành châm cứu cho Nguyên Chiến, trên đường Nguyên Chiến tỉnh lại một lần lại bị Nghiêm Mặc dùng kim châm đâm ngất đi: “Cậu hiện tại cần giấc ngủ cùng thả lỏng, nhóc con, đừng làm hỏng chiêu bài của tôi.”

Buổi tối, Nghiêm Mặc dặn dò Mãnh chú ý giữ ấm cho Nguyên Chiến rồi rời đi cùng Cửu Phong tới tận cửa đón người.

Ngày hôm sau, Nghiêm Mặc và Mãnh cùng tiến vào rừng cây, tìm nhiều loại dược thảo mang về. Sau khi trở về, gã nói Mãnh nấu nước, trực tiếp đổ vào trong miệng lu nước, đốt hai đống lửa chung quanh lu nước.

“Mày muốn làm gì?”. Mãnh tò mò vô cùng.

“Nấu Nguyên Chiến.”. Người nào đó áp hưng phấn xuống, hơi hơi mỉm cười.

Hai ngày sau.

Mỗi ngày đều phải bị nấu sống một lần, Nguyên Chiến ghé vào bên cạnh lu nước, trong mắt mang theo một loại thần sắc kỳ quái phức tạp nói: “Người trong bộ lạc đều biết, bình thường trong tộc có người sinh ra đã mang huyết thần nồng đậm, bọn họ chẳng những có thể trở thành chiến sĩ lợi hại nhất còn có thể kế thừa một bộ phận năng lực của thần tộc mình.”

Dọn một cục đá làm băng ghế, Nghiêm Mặc ngồi ở đó thoa muối vào thịt tươi ngẩng đầu, trào phúng: “Yêu, đứa con của thần huyết thần nồng đậm anh khỏe.”

Nguyên Chiến bĩu môi: “Mỗi người bọn tao đều là con của thần. Mày là Tư Tế Sơn Thần tuyển định, không phải càng gần Thần hơn bọn tao?”

“Không cần đố kỵ, nếu anh nghĩ mỗi ngày bồi Thần ngủ thuận tiện đút bọ chó, tôi có thể đề cử anh cho nó.”

Mãnh đang dùng kỹ thuật “xây nhà không dùng đinh” làm ván cửa cười ha ha, xen mồm: “Tao nghe anh tao nói qua, khi tộc Tức Nhưỡng mới vừa nhập vào bộ lạc, còn có người có thể thao túng thổ nhưỡng cùng nham thạch cho nên bộ lạc mới có thể tuyển tòa núi đá kia làm nơi cư trú. Nhưng sau khi người cuối cùng có được loại năng lực này là tộc trưởng tộc Tức Nhưỡng trở về cái ôm của Thần Đất, trong bộ lạc không còn chiến sĩ có được cái loại năng lực như thần này, ngay cả trước mắt trong bộ lạc trừ tù trưởng và chiến sĩ Tranh cường đại nhất cũng không có thức tỉnh năng lực như vậy, y cũng là người của tộc Tức Nhưỡng. Tư Tế đại nhân nói là tam tộc dung hợp là lý do nhưng tù trưởng đại nhân nói chỉ cần chiến sĩ nỗ lực không ngừng liền có khả năng xuất hiện thần lực bổn tộc.”

“Vậy còn anh? Anh vì cái gì sẽ thức tỉnh loại năng lực này? Chẳng lẽ anh là con cháu của tộc trưởng tộc Tức Nhưỡng?” Nghiêm Mặc kinh ngạc, toàn bộ tộc Tức Nhưỡng chỉ có một mình Nguyên Chiến xuất hiện loại năng lực này? Vì sao hắn giấu giếm?

Nguyên Chiến khịt mũi coi thường suy đoán của Nghiêm Mặc: “Ai nói tộc trưởng là người kế thừa thần huyết nhiều nhất? Bọn tao lựa chọn tộc trưởng từ trước đến nay là người cường đại nhất trong tộc, mỗi tộc nhân bọn tao đều có khả năng thức tỉnh cái loại năng lực này, có người rất sớm, có người tới cấp 3 thậm chí sau cấp 4 chiến sĩ. Tương lai Tranh khẳng định cũng có thể thức tỉnh, chẳng qua là chuyện sớm hay muộn.”

“Nhưng anh sớm hơn người khác.” Nghiêm Mặc bắt lấy trọng điểm: “Này thuyết minh cái gì? Tư chất anh tốt hơn người khác? Hay là anh xuất hiện sự lại giống(*)?”
(*) một số đặc điểm của tổ tiên ko xuất hiện ở những đời kế tiếp mà xuất hiện ở đời sau của những đời kế tiếp.

Nghiêm Mặc đối với cái dị năng tồn tại ở thế giới này quả thực tò mò về đến nhà. Căn cứ vào một ít thượng cổ thần thoại truyền thuyết ở thế giới cũ, ở thời kỳ viễn cổ, tựa hồ nhân loại trên địa cầu cũng có các loại năng lực có thể so với thần tiên, nếu truyền thuyết không phải truyền thuyết mà là sự thật, như vậy nguyên nhân hậu nhân địa cầu sẽ mất đi năng lực này không giống người nơi này, là bởi vì các tộc thông hôn thường xuyên mà làm cho huyết thần dần dần loãng cho nên năng lực thuộc về thần cũng dần dần biến mất?

Bất quá đây là một cái luận điệu mâu thuẫn vớ vẩn. Bởi vì nếu không tiến hành thông hôn giữa các tộc mà chỉ sinh sản cùng tộc cùng huyết mạch, như vậy một vị thần tái xuất hiện thế nào? Toàn bộ tộc đàn không thể kéo dài thì thần cũng không hề ý nghĩa. Hơn nữa nếu thần trong truyền thuyết là thật, vậy những vị thần đó là từ đâu tới đâu?

Đối với nghi vấn của Nghiêm Mặc, Nguyên Chiến thực thành thật trả lời gã: “Tao cũng không biết vì sao. Nó tới chính là tới, không có bất cứ cái gì báo trước.”

Nghiêm Mặc không hài lòng cái đáp án này, lại hỏi: “Nếu loại thức tỉnh năng lực này ở trong tộc các anh thực bình thường, vậy anh vì sao còn muốn giấu giếm? Trước đây anh ở trong bộ lạc là che giấu chuyện này đi? Chỉ có mấy đồng bọn tốt của anh biết đúng không? Mà mấy người này chính là mấy người đi cùng anh đến đây, đúng hay không?”

Mãnh cướp nói: “Đúng, toàn bộ lạc chỉ có tao cùng anh tao, Điêu, Sơn Hà huynh đệ biết chuyện này.”

Nghiêm Mặc nhìn Nguyên Chiến cảm thấy người này không giống loại người sẽ chủ động nói ra bí mật của mình, lập tức chỉ hỏi câu hàm ý: “Bất đắc dĩ?”

Nguyên Chiến đen mặt sờ sờ cái đao sẹo trên mặt kia, nhớ lại nói: “Lúc ấy tình huống rất nguy hiểm, giáo gỗ trong tay bọn tao đều bị gãy đầu, trên người cái vũ khí gì cũng không có mà chỉ có một khối nham thạch thật lớn nhưng bọn tao căn bản không làm gì được, nó quá lớn, thổ long sắp đuổi kịp, lúc ấy tao liền nghĩ nếu có thể làm khối đá lớn kia vỡ vụn… Kết quả, khi tay tao sờ lên, nó thật sự nát một nửa.”

Mãnh hưng phấn tiếp lời: “Có cục đá làm vũ khí, bọn tao liều mạng với con thổ long kia, cuối cùng dọa nó chạy. Lại nói tiếp lúc ấy bọn tao giật nảy mình, thổ long đang chạy trốn, Chiến bỗng nhiên nằm sấp trên đất, lúc đầu bọn tao còn không biết là chuyện thế nào, vẫn là sau này anh tao đoán ra.”

“Vậy các anh vì sao muốn giấu giếm? Trong bộ lạc chiến sĩ có được năng lực như vậy không tốt sao?”

Nguyên Chiến và Mãnh cùng yên lặng.

Nghiêm Mặc tựa hồ đã hiểu: “Là bởi vì vị lão Tư Tế kia?”

Nguyên Chiến không nói chuyện, Mãnh chua xót gật gật đầu: “Thu Thật đại nhân vẫn luôn sợ hãi người ở tộc khác ngoài tộc Hắc Nguyên sẽ thay thế địa vị tù trưởng bộ lạc Nguyên Tế, bởi vì ngài ấy là Tư Tế tộc Hắc Nguyên. Trước đây, bởi vì 3 tộc trong bộ lạc trừ tù trưởng bên ngoài thì không có chiến sĩ có huyết thần thức tỉnh thần lực của tộc mình xuất hiện, ngài ấy luôn cảm thấy thực yên tâm. Chính là trong cuộc tuyển định làm tù trưởng đời kế tiếp, ngài ấy nhìn trúng một người không bằng Tranh tộc Tức Nhưỡng, một người không bằng Chiến tộc Tức Nhưỡng, cứ như vậy ngài ấy đã xem Chiến thực không vừa mắt, nếu cho ngài ấy biết Chiến đã sớm thức tỉnh thần lực của tộc Tức Nhưỡng…” (ý là lão ấy đề cử 2 người ở tộc Hắc Nguyên làm tù trưởng kế tiếp nhưng vì họ thua Tranh & Chiến nên lão ghét Chiến).

“Tao không nghĩ ngày nào đó uống miếng nước liền nằm trên mặt đất rốt cuộc không dậy nổi, cũng không nghĩ trên đường đi ra ngoài săn bắt đột nhiên nổi điên, cho nên tao quyết định giấu giếm hết thảy.” Nguyên Chiến nói thẳng.

Nghiêm Mặc nghe vậy nhướng mày, lão Tư Tế này có thủ đoạn dùng độc hẳn là không tồi. Ngay sau đó gã hỏi: “Lần này bị phái ra tìm muối, có phải anh đã tính toán mặc kệ kết quả thế nào cũng không trở về bộ lạc Nguyên Tế hay không?”

Nguyên Chiến thoáng yên lặng trong chốc lát: “… Ừ, trừ phi tao trở thành chiến sĩ cấp 4, nếu không tao sẽ không trở về, tao không nghĩ bộ lạc bởi vì một mình tao mà phân liệt.”

Sách, đối với bộ lạc còn rất trung thành. Nghiêm Mặc lắc đầu: “Cấp 4… Anh hiện tại mới cấp 2, chờ lên tới cấp 4 phải chờ tới ngày tháng năm nào?”

Nguyên Chiến nhìn lên, thình lình nói: “Tao hiện tại đã lên tới cấp 3.”

“Cái gì?” Nghiêm Mặc và Mãnh cùng kêu ra tiếng.

Nguyên Chiến nhìn Nghiêm Mặc kinh ngạc không giống giả vờ liền cảm thấy nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ không phải bởi vì mày hiện tại làm hết thảy đối với tao mới làm tao thăng cấp sao?”

“Ha?!” Nghiêm Mặc há to miệng.

*****

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay cũng là đại chương ^^

Vốn dĩ tưởng đem cái kia phòng ở nóc nhà tìm một trương ảnh chụp ra tới cấp mọi người xem, nhưng là ta lần trước ngắm đến liếc mắt một cái hình ảnh không biết sao như thế nào đều tìm không thấy, phiên đã lâu cũng chưa tìm được ~~

Ngày hôm qua cho rằng thiên rốt cuộc trong, kết quả tới rồi buổi chiều liền bắt đầu trời mưa, hiện tại bên ngoài cũng còn tại hạ…… Năm nay nước mưa thật nhiều, lãnh đến cũng sớm ~

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

 

Advertisements

%(count) bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Chào mừng bạn tới Lazy Piggy * tung bông *

Đây là nơi tập trung các truyện tui edit và "thu thập" các link truyện kinh dị, trinh thám, v.v... Đa số truyện là dj, short dj, HE, 1x1, cường cường, cường công cường thụ hoặc nam cường nữ cường, kể cả BG, BL, GL.

++++++++++++++++++++++++++

Các ký hiệu dùng ở nhà tui:
+ ML: mục lục.
+ Full / OG: hoàn thành / đang ra.
+ BL / BG / GL: nam x nam / nam x nữ / nữ x nữ.
+ HE / BE / OE: kết thúc có hậu / buồn / dang dở (kết thúc mở).

++++++++++++++++++++++++++

CẤM "CHÔM" TRUYỆN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. Tuy tui không (rảnh) kiểm soát bạn nhưng tui biết các tác giả/nhóm dịch tin tưởng bạn. Nếu bạn phản bội họ thì họ sẽ không viết/dịch truyện cho bạn đọc, vì vậy bạn đừng repost/re-up mà không có sự đồng ý của họ. Nếu bạn lưu Word, up Wattpad vui lòng set private. Cám ơn.
* cúi đầu, ký tên, đóng dấu *

Chân thành cảm ơn

  • 28,215 bạn đã tới đây \ o /

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 1 277 other followers

Follow Sagohopa on WordPress.com

“Tám” nào. ^^

%d bloggers like this: