Sagohopa

Trang chủ » Chủng điền » Dị Thế Lưu Đày – Chương 47

Dị Thế Lưu Đày – Chương 47

Chương 47

Dịch: wikidich

Sửa: trinhthamkinhdi

Tuy rằng cứu được người trở về liền không thể lập tức sử dụng sức lao động, nhưng nể mặt đối phương đã giúp gã giảm bớt tổng cộng 106 điểm giá trị cặn bã, Nghiêm Mặc đối với tiểu hài tử quê mùa ngôn ngữ không thông này tạm coi như thuận mắt.

Xét thấy dị năng câu thông của bản thân hiện nay chỉ có thể sử dụng một chiều, gã liền trực tiếp giả bộ như nghe không hiểu tiểu hài tử nói gì, đem chuyện mình đã thức tỉnh dị năng câu thông tạm thời giấu đi. Chí ít trước khi đem dị năng của mình nghiên cứu thấu triệt, gã không có ý định tiết lộ.

Cứ coi như gã cẩn thận quá mức đi, lấy kinh nghiệm kiếp trước đến xem, có đôi khi giấu diếm bản lĩnh của mình đến khi tất yếu nói không chừng còn có thể cứu gã một cái mạng. Cho nên dù cho có thể nghe hiểu tiểu hài tử nói gì, gã vẫn giả bộ làm ra cái vẻ mặt không hiểu.

Tiểu hài tử đại khái sau khi uống no nước muối trong hồ lại ăn thêm thịt quay liền cảm thấy khát, nhìn thấy trong nồi đá còn có một chút tuyết, len lén nhìn vài người trong phòng, tự cho là không người nào biết mà len lén từ trong nồi nắm lên một đống tuyết liền bỏ vào trong miệng.

Nghiêm Mặc tuy thấy cũng không lên tiếng, gã đang suy nghĩ xem phải giao lưu thế nào với tiểu hài tử này. Tiểu hài tử bởi vì cứu được đúng lúc, đông lạnh cũng không quá lợi hại, sau khi qua được xử lý khẩn cấp, thân thể tự nhiên ấm trở lại, lại được cung cấp đồ ăn thức uống, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đã khôi phục không ít tinh thần. Cùng tiểu hài tử câu thông là một quá trình lâu dài lại vô cùng hao công tổn sức, cũng may Nghiêm Mặc đã từng nuôi dạy trẻ con, đối với trấn an tiểu hài tử cũng có chiêu bài, kiên trì cũng tương đối đủ, hơn nữa chuyện nghe hiểu được có thể giúp gã ăn gian, từ từ cũng có thể cùng tiểu hài tử đạt thành bước đầu giao lưu. Tối thiểu, gã đã biết tiểu hài tử tên gọi là gì.

Mà tiểu hài tử bởi vì biết là Nghiêm Mặc cứu nó, đối Nghiêm Mặc tự nhiên sinh ra một ánh nhìn thân cận tựa như chim non lần đầu tiên nhìn thấy thân nhân, nó rõ ràng rất sợ hai người Nguyên Chiến và Mãnh, chỉ nguyện ý thân cận Nghiêm Mặc.

Tiểu hài tử tên gọi A Ô. Kỳ thực tiểu hài tử cũng không có tên, chỉ là nhiều lần vẫn nhắc tới hai chữ “A Ô”, cái này hình như là tên bộ tộc của bọn họ, nó nói mình đến từ tộc A Ô, ở trong một mảnh thảo nguyên lớn, trong tộc có rất nhiều người, mùa đông đến, bọn họ bắt đầu đói bụng, Tế Ti đại nhân nói phải dâng nô lệ cho Sơn Thần đại nhân để đổi lấy muối và thức ăn. Trừ cái đó ra, nó tựa hồ cũng không biết nên nói cái gì.

Nguyên Chiến ngâm mình ở trong bồn nước nhìn chằm chằm tiểu hài tử cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tiểu hài tử thấy Nguyên Chiến bị luộc, sợ đến hét lên một tiếng, thần sắc trong nháy mắt trở nên hoảng sợ bất an cực độ, nếu không phải bị Nghiêm Mặc ôm lấy, nó có khả năng đã chạy ra khỏi thạch ốc.

Đứa trẻ đáng thương này thực sự sợ hãi, nó sợ chờ bản thân ăn uống no đủ, hai vị đại nhân đáng sợ trên người nồng đậm mùi máu tươi kia sẽ đến đem nó ra nấu ăn, kết quả bọn họ thực sự đang luộc người, còn là luộc sống!

“Oa oa oa oa!” Không cần ăn ta! Van cầu các ngươi không cần ăn ta!

Nghiêm Mặc nghe được tiếng tiểu hài tử kêu khóc, trong ngực thập phần không nhịn được, gã ghét nhất là gặp phải tiểu hài tử khóc nháo không ngừng nghỉ, Đô Đô nhà gã trước đây ngoan bao nhiêu hiểu chuyện bao nhiêu, lúc lớn hơn một chút cũng rất ít khi khóc nháo với gã. Lại quay qua nhìn hai kẻ kia, đều không phải loại bộ dạng có thể dỗ người, không thể làm gì khác hơn là chính gã xuất mã, ôm tiểu hài tử vỗ vỗ lưng nó tận lực trấn an nó. Tiểu hài tử ôm cổ thiếu niên, khóc ô ô nức nở nghẹn ngào.

Mãnh thấy động tác của tiểu hài tử liền cười ha ha: “Này nhãi con khẳng định cho là chúng ta muốn đem nó luộc lên ăn.”

“Không được phép khóc! Lại khóc liền bẻ đầu của ngươi xuống ăn!” Mãnh đột nhiên biến sắc mặt, hướng về phía tiểu hài tử hét lớn một tiếng, rốt cuộc đứa bé kia thực sự bị hù dọa đến không dám ho he một tiếng.

Mãnh đắc ý nở nụ cười với Nghiêm Mặc: “Đám nhãi con liền cứ như vậy mà đối phó.”

Nghiêm Mặc: “. . .” Thật cũng muốn cho cậu nếm thử một chút hình phạt của hệ thống giá trị cặn bã.

Nguyên Chiến nhìn chăm chú thiếu niên đang kiên trì giảng giải cho tiểu hài tử lại nỗ lực trấn an nó, trong mắt hiện lên một tia thần sắc kỳ quái.

Người này rõ ràng mới chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng hắn cảm thấy kẻ kia thoạt nhìn so với lão Tế Ti Thu Thực còn phức tạp hơn, có đôi khi trong lúc vô tình nhìn thấy biểu cảm của gã, sẽ cảm giác người này dường như đã từng trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện.

Lẽ nào trong mộng tiếp thu tổ thần truyền thừa sẽ làm hài tử trở nên không giống hài tử bình thường sao?

Hắn thậm chí chưa từng thấy qua thiếu niên lộ ra vui cười chân chính, dù cho gã hiện tại ăn đủ no, ngủ được ấm áp, còn thức tỉnh năng lực trong huyết mạch sớm như vậy.

Vẫn luôn cảm thấy tiểu nô lệ còn cất giấu nhiều bí mật hơn chưa nói cho bọn hắn biết, mà hắn thì chẳng biết từ khi nào liền bắt đầu trở nên đặc biệt hy vọng có thể hiểu biết được toàn bộ về tiểu nô lệ. Hắn không thích thiếu niên đối với hắn có điều giấu diếm.

Bất quá không sao, hắn không sớm thì muộn sẽ đào bới ra được toàn bộ bí mật của tiểu nô lệ!

Nguyên Chiến ở trong lòng rốt cuộc hạ một cái quyết định.

“Đừng động tiểu tể tử kia, mày không để ý tới nó, một lát nữa nó sẽ thành thật.” Thanh niên vỗ vỗ lu nước ven, kêu gọi Nghiêm Mặc: “Mày lại đây, nói tao nghe, tao còn bao nhiêu lâu mới có thể khỏe hoàn toàn?”

Hắn tự cảm giác thân thể hắn đã tốt lắm, thậm chí chân hắn cũng chuyển biến tốt đẹp, hai ngày này ở bên ngoài chạy nhảy rõ ràng không có cái loại cảm giác nhức mỏi khó chịu như trước kia.

Thiếu niên nói trị liệu này trừ bỏ có quan hệ cùng hắn ở bên ngoài và thăng cấp bản thân hắn cũng có quan hệ (chữa trị cả trong lẫn ngoài). Thiếu niên còn nói đến cái gì sau khi thăng cấp tố chất thân thể và lực miễn dịch đều có khả năng tăng mạnh, một ít bệnh kín ẩn giấu trong thân thể cũng tự nhiên bị bài trừ một ít, gã nói rất nhiều, phần lớn hắn nghe không hiểu, hắn chỉ bắt được một cái trọng điểm, đó chính là thăng cấp có thể làm cho thân thể trở nên càng cường đại hơn, mà thân thể hắn càng cường đại càng không dễ dàng sinh bệnh cùng bị thương.

Hắn cần lên tới cấp 4, cấp 5, thậm chí càng cao hơn. Không phải vì đi Tam Thành, mà là vì thành lập bộ lạc của mình! Cũng là vì bảo hộ Tư Tế của mình!

Tư Tế cường đại sẽ không cho phép tù trưởng bộ lạc nhỏ yếu, tiểu nô lệ lợi hại như vậy, nếu hắn không thể trở nên lợi hại hơn, chờ về sau tộc nhân Diêm Sơn tìm tới gã, gã muốn đi làm Tư Tế tộc Diêm Sơn làm sao bây giờ?

Ai cũng không thể đoạt nô lệ của hắn, càng không thể đoạt Tư Tế của hắn! Diêm Mặc là của hắn! Ai dám đoạt gã, hắn sẽ giết kẻ đó!

Trên mặt thanh niên có hình xăm quỉ dị và vết sẹo khó coi bên môi hiện lên một nụ cười âm ngoan.

Tiểu hài tử tương đối xui xẻo, vừa nhìn trộm qua đúng lúc sự tàn nhẫn âm độc trên mặt thanh niên chợt lóe rồi biến mất, lập tức sợ tới mức thân thể run lên, “tè ra quần”.

Đang muốn đứng dậy đi qua xem Nguyên Chiến, Nghiêm Mặc cúi đầu nhìn nước tiểu ướt sũng trên đùi mình… Có điểm muốn giết người.

Tiểu hài tử không biết có phải cảm giác được sát khí trên người Nghiêm Mặc truyền ra hay không mà ngoan ngoãn leo xuống khỏi người gã, yên lặng đi đến góc tường ngồi xổm xuống khóc thút thít, tự ôm mình thành một cục.

Nghiêm Mặc nhìn nhìn tiểu hài tử sợ đến phát run, lại nhìn nhìn Nguyên Chiến cười đến nhếch môi, yên lặng thay đổi phương hướng đi hướng đứa bé kia.

Vừa đi, gã vừa tự thôi miên mình: Giá trị cặn bã, giá trị cặn bã, hết thảy đều là vì giảm bớt giá trị cặn bã!

Mẹ nó! Gã thật chỉ muốn rút gân hai đại một tiểu này một bữa được không!

Hơi có an ủi chính là buổi tối Nghiêm Mặc xem xét tình huống thu chi giá trị cặn bã, phát hiện gã rốt cuộc tổng cộng giảm đi 1000 điểm giá trị cặn bã, đạt tới điều kiện mở ra sử dụng chỉ nam điều thứ ba.

Lần trước, cứu Nguyên Chiến và Mãnh ra khỏi móng vuốt Cửu Phong, có thể bởi vì tình huống không tính quá nguy cấp, chỉ nam chỉ cấp một người giảm 50 điểm giá trị cặn bã, hai người mới lên thêm 100 điểm.

Lần này cứu tiểu hài tử, cũng là trực tiếp cấp giảm 100 điểm.

Linh tinh vụn vặt khác, tỷ như xây phòng, công nhận thảo dược cùng cây cối, công nhận đồ ăn, công nhận muối hồng cùng dạy dỗ phương pháp tinh luyện, cùng với lần này dạy dỗ cách cấp cứu người hôn mê đông lạnh, tổng cộng cấp giảm 56 điểm.

Tương đối đặc thù chính là, gã cứu trị người sử dụng năng lực quá mức chống đỡ hết nổi té xỉu, Nguyên Chiến, cũng điều trị thân thể hắn, chỉ nam cũng giảm cho gã 100 điểm, lý do là gã dùng phương pháp ôn hòa phụ trợ dân bản xứ địa phương thăng cấp tự nhiên thành công.

Kỳ quái, chẳng lẽ chỉ nam cũng hy vọng gã trợ giúp dân bản xứ địa phương thăng cấp?

Đây là vì cái gì?

Nghiêm Mặc nghĩ đến nhiều thứ, nhưng gã cảm thấy có khả năng nhất chính là có phải chỉ nam hy vọng sinh vật nơi này có thể tận lực khai phá năng lực xuất từ thân hay không, mà không phải là lợi dụng đại lượng tài nguyên bản thân tinh cầu để tiến hành sinh hoạt cùng chiến tranh, bởi vì lợi dụng thường thường cũng đại biểu phá hư.

Buông tha cái suy đoán này không đề cập tới, Nghiêm Mặc hiện tại cảm thấy hứng thú nhất chính là chỉ nam khen thưởng lần thứ ba cho hắn.

— chúc mừng người lưu đày tích lũy hoạch giảm giá trị cặn bã vượt qua 1000 điểm, hiện tại tổng cộng hoạch giảm giá trị cặn bã 1006 điểm. Vì khen thưởng tính tích cực cải tạo của người lưu đày, đồng thời cũng vì làm người lưu đày tiến hành cải tạo càng tốt hơn, nhân đây khen thưởng một bộ công cụ giải phẫu, bao gồm các loại dao giải phẫu, cây kéo, cái nhíp và kẹp mạch máu (kềm kẹp mạch), xin mời đến danh sách khen thưởng chỉ nam lĩnh hàng.

Đặc chú: Bộ giải phẫu công cụ này đánh rơi không bổ, thỉnh người lưu đày sử dụng thêm thiện tâm, sử dụng nhiều hơn, để sớm tới ngày thanh tẩy tâm tính.

Khi Nghiêm Mặc nhìn đến mấy chữ dao giải phẫu liền hưng phấn la lên một tiếng, ở dưới cánh Cửu Phong hung hăng phịch một cái.

Cửu Phong bang mở mắt ra, “Lộc cộc lộc cộc.” Hù chết chim, đang êm đẹp đột nhiên gọi làm gì?

Cửu Phong không cao hứng, cong khóe miệng nhẹ nhàng mổ lên đầu thiếu niên đầu một cái.

Cửu Phong cảm thấy thực nhẹ, nhưng Nghiêm Mặc lúc ấy đã bị mổ đến ôm đầu tỉnh táo lại: “Điểm nhẹ a, lão huynh, tôi cũng đã cho anh mổ thành người hói đầu luôn rồi!”

“Lộc cộc lộc cộc.” Nghe lời, ngủ! Lại quậy, ngày mai không cho mày đi cái thạch động chán ghét kia.

“Được được được, tao ngủ liền lập tức.” Hưng phấn đến gần như phấn khởi Nghiêm Mặc sao có thể có thể thật sự ngủ được? Nghẹn không đầy một lát, gã liền trộm lấy bộ dao phẫu thuật từ trong danh sách khen thưởng ra vuốt ve liên tục một hồi lâu.

Công cụ có chất liệu kỳ quái, tựa hồ không giống kim loại lắm, Nghiêm Mặc cũng không quá để ý, gã thử hạ trọng lượng, độ sắc bén cùng với trình độ thích thủ (thuận tay, vừa tay) đều cảm thấy dị thường vừa lòng.

Kim châm nếu không thể gần người cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình. Nhưng dao giải phẫu hoàn toàn không giống vậy, gã lúc trẻ trước đây quá ngốc, cầm dao giải phẫu như luyện phi đao, tuy nói cuối cùng không có biến thành tiểu Nghiêm Phi Đao (tiểu Phi Đao ver Nghiêm Mặc) linh tinh, nhưng đối với vật trạng thái tĩnh thì ra tay ném mạnh vẫn có thể chính xác.

Có dao giải phẫu trong tay, ta có thiên hạ. Ha ha ha!

“Lộc cộc lộc cộc.”. Mày chơi cái gì? Chim cúi đầu, há mỏ muốn ngậm dao giải phẫu trong tay Nghiêm Mặc.

Nghiêm Mặc hoảng sợ, vội vàng thả dao phẫu thuật trở lại trong danh sách khen thưởng, thứ đồ chơi này nếu không có nữa, gã sẽ đau lòng chết!

Kiệt? Như thế nào đã không có? Cửu Phong cũng không ngủ, nhìn chằm chằm bàn tay thiếu niên không rời mắt. Đáng tiếc buổi tối nó xem không rõ ràng như ban ngày, trong động lại tương đối tối, vừa rồi nếu không phải nhìn thấy một đạo phản quang chắc nó cũng sẽ không chú ý tới tiểu quái hai chân có cái gì trong tay.

Nghiêm Mặc vội vàng sờ sờ đầu trấn an nó: “Không có gì, mày nhìn lầm rồi, mau ngủ đi.”

Đúng lúc này, trên mặt người Cửu Phong đột nhiên xuất hiện một loại biểu tình vô pháp dùng ngôn ngữ miêu tả, như là kinh ngạc, lại như là hoảng sợ, còn hơi hơi mang theo một chút vui sướng.

“Kiệt? Tiểu hai chân mày chẳng lẽ không phải là quái hai chân, mà là… Đồng loại của tao?”

“Tao không phải quái hai chân, tao gọi là Nghiêm Mặc, tao cũng không phải đồng loại với mày, tao là người.” Nghiêm Mặc tiếp tục vuốt cửu phong đầu, ôn hòa mà cười.

Cửu Phong rũ đầu xuống một cái, đột nhiên đem trán mình dán lên trán thiếu niên cọ hai cái, trong yết hầu phát ra tiếng lộc cộc vui vẻ.

Nghiêm Mặc cả kinh, Cửu Phong đang làm gì? Vì cái gì cao hứng như vậy?

… Không đúng! Cửu Phong vừa rồi giống như đối đáp cùng gã? Nó nghe hiểu lời gã nói?

“Cửu Phong?” Nghiêm Mặc hiện tại hoàn toàn ném chuyện dao phẫu thuật ra sau đầu, gã bắt đầu làm thực nghiệm. Gã vừa rồi làm cái gì? Hình như gã đặt tay ở trên đầu Cửu Phong?

Cửu Phong nghiêng đầu xem gã: “Kiệt? Mày kêu tao sao?”

Nghiêm Mặc làm cái động tác nắm tay thắng lợi ở trong lòng, tay vuốt đầu Cửu Phong nói: “Đúng, tao kêu mày, Cửu Phong, mày thích tên này sao?”

“Ục ục, tên?”

“Đúng, tên. Tao, Nghiêm Mặc. Mày, Cửu Phong.”

“Kiệt?”

“Mày không nghe hiểu sao? Tao là Nghiêm Mặc, tao không phải quái hai chân, tao… Thao!” Nghiêm Mặc cảm thấy không đúng, dưới mũi mình có gì đó chảy ra, vừa quẹt tay là thấy một mảnh máu đỏ.

Chảy máu mũi chỉ là bắt đầu, thực mau hắn liền cảm giác được ấn đường chỗ như là châm thứ giống nhau thống khổ, ngay sau đó loại này thống khổ liền khuếch tán tới rồi toàn bộ phần đầu.

“Ách a! A a a!” Nghiêm Mặc ôm đầu.

“Kiệt! Khặc khặc!” Cửu Phong không rõ tiểu quái hai chân đã xảy ra sự tình gì, vừa rồi bọn họ còn đang nói chuyện, nhưng hiện tại tiểu quái hai chân tựa như chết.

Nghiêm Mặc đau đớn đến ngất đi.

Cửu Phong nôn nóng, thân thể đứng lên, kêu vài tiếng với Nghiêm Mặc, mỏ chim còn đẩy gã vài cái. Thấy Nghiêm Mặc không có phản ứng, Cửu Phong luống cuống, cũng mặc kệ có phải ban đêm hay không, nó dứt khoát bay từ sào huyệt vách đá an toàn ra ngoài.

Nó thật vất vả mới tìm được một con cùng tộc, dù cậu ta(*) không có cánh cũng không có lông chim, nhưng cậu ta có thể nói chuyện cùng mình, nó không cần cậu ta chết!
(*) : DTH dịch hắnnhưng đâygóc nhìn của Cửu Phong xem Nghiêm Mặc là đồng loại, hơn nữa còn là con non nênhắnkhông hợp.

“Kiệt –!”. Tiếng kêu to thê lương xé rách bầu trời đêm tĩnh lặng.

Đang ở thạch ốc thoạt nhìn ngủ say như chết, Nguyên Chiến đột nhiên xoay người ngồi dậy, trợn mắt đứng dậy bước nhanh đến chỗ cửa sổ.

Mãnh cũng cảnh giác mở mắt, nhẹ nhàng nhảy dựng lên, khẽ chạy bộ đến bên người Nguyên Chiến: “Làm sao vậy? Tao vừa nghe thấy tiếng kêu Sơn Thần Cửu Phong, trễ thế này sao nó còn bay ở bên ngoài?”

Đứa bé bé A Ô nằm ở trên một góc da thú vẫn ngủ say, không có dấu hiệu bị bừng tỉnh.

Nguyên Chiến xốc mành da thú lên, buông tấm ván gỗ chắn gió xuống, duỗi đầu nhìn ra ngoài không trung, ở bên ngoài Cửu Phong đã bay không thấy đâu.

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Mãnh cũng tiến đến cửa sổ trước, cùng duỗi đầu hướng ra phía ngoài xem.

Nguyên Chiến thu hồi ánh mắt, thần sắc nghi hoặc cũng trầm trọng: “Ta cảm thấy… Diêm Mặc nơi đó có khả năng đã xảy ra chuyện.”

*****

Trinhthamkinhdi: Phần ở dưới là tác giả nói tới phương pháp sơ cứu người bị hôn mê do đông lạnh. Google vốn không đáng tin, huống hồ phương pháp này lại không có trên google cho nên tui không khuyến khích các bạn áp dụng.

Tác giả có lời muốn nói: Bởi vì mười tháng cùng tháng 11 muốn ra cửa, vì tránh cho đoạn càng, yêu cầu tồn một chút bản thảo, vì thế, từ hôm nay trở đi nếu không có đặc biệt thuyết minh, mỗi ngày cũng chỉ có canh một, còn thỉnh thân nhóm lý giải nga ^^

Vỗ tay bái tạ đại gia hậu ái!

Khác, về chịu đông lạnh hôn mê sau khẩn cấp cứu trị phương pháp, tuy nhiều phương nghiệm chứng, như cũ không có định luận, bao gồm ta thỉnh giáo thầy thuốc cũng giống nhau ~~

Bởi vì tổn thương do giá rét phân rất nhỏ, nghiêm trọng cấp bậc đừng, mặt khác còn phân có vô tổn thương do giá rét miệng vết thương, chịu đông lạnh khi tình huống từ từ.

Duy nhất có thể xác định chính là, trị liệu khi cần thiết căn cứ người bệnh chịu đông lạnh sau thân thể biểu hiện tới tiến hành nhằm vào trị liệu, mà không phải toàn bộ dùng cùng cái thủ pháp.

Văn trung tiểu hài tử bị ném tới trong hồ chịu đông lạnh, bởi vì thời gian tương đối đoản, trên người tổn thương do giá rét không nghiêm trọng lắm, hơn nữa lúc ấy cho hắn khống thủy sau, hắn cũng khôi phục một chút tri giác, cho nên ở như vậy tiền đề hạ, dùng tuyết ma xát hắn tay chân tứ chi làm hắn một chút hồi ôn, nghe nói là có thể, hãn ~

Nhưng loại tình huống này cũng xác thật dễ dàng tạo thành ma xát tính làn da tổn thương, có nghiêm trọng còn sẽ khởi bọt nước chờ.

Mà nếu chịu đông lạnh làn da có nứt da hoặc tổn thương, liền không dễ dùng ma xát sinh nhiệt phương pháp.

Nếu có điều kiện, nghe nói hồi ôn chịu đông lạnh giả tốt nhất phương pháp là đo lường ngay lúc đó bên ngoài độ ấm cùng người bệnh nhiệt độ cơ thể, sau đó căn cứ này hai người, lấy không vượt qua người bệnh bên ngoài thân độ ấm mười độ trở lên nước ấm ngâm vì tốt nhất, tối cao thủy ôn không thể vượt qua 40.5 độ.

Lại một cái, nếu đã hồi ôn, liền thiết không thể dùng nước ấm hoặc nước ấm chờ ngâm, tốt nhất cam đoan thân thể độ ấm, tự nhiên ấm lại liền hảo.

Ta phát hiện, ở điều kiện gì cũng không có dưới tình huống, có lẽ tốt nhất hồi ôn phương pháp chính là dùng chính mình nhiệt độ cơ thể ấm áp đối phương, đồng thời rất nhỏ ma xát đối phương…… Nhưng nghe nói dùng loại này phương pháp, cứu người người có khả năng cũng sẽ bị tổn thương do giá rét?

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Advertisements

%(count) bình luận

  1. […] Dị Thế Lưu Đày – Chương 47 08/07/2017 […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Chào mừng bạn tới Sagohopa * tung bông *

Đây là nơi tập trung các truyện tui edit và “thu thập” các link truyện kinh dị, trinh thám, v.v… Đa số truyện là dj, short dj, HE, 1×1, cường cường, cường công cường thụ hoặc nam cường nữ cường, kể cả BG, BL, GL.

++++++++++++++++++++++++++

Các ký hiệu dùng ở nhà tui:
+ ML: mục lục.
+ Full / OG: hoàn thành / đang ra.
+ BL / BG / GL: nam x nam / nam x nữ / nữ x nữ.
+ HE / BE / OE: kết thúc có hậu / buồn / dang dở (kết thúc mở).

++++++++++++++++++++++++++

CẤM “CHÔM” TRUYỆN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. Tuy tui không (rảnh) kiểm soát bạn nhưng tui biết các tác giả/nhóm dịch tin tưởng bạn. Nếu bạn phản bội họ thì họ sẽ không viết/dịch truyện cho bạn đọc, vì vậy bạn đừng repost/re-up mà không có sự đồng ý của họ. Nếu bạn lưu Word, up Wattpad vui lòng set private. Cám ơn.
* cúi đầu, ký tên, đóng dấu *

Chân thành cảm ơn

  • 30,345 bạn đã tới đây \ o /

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 1 277 other followers

Follow Sagohopa on WordPress.com

“Tám” nào. ^^

%d bloggers like this: