Sagohopa

Category Archives: HE

Chào mừng bạn tới “ổ” của tui =3=

Đây là nơi tập trung các truyện tui edit và link truyện tui sưu tầm thuộc các thể loại kinh dị, linh dị, huyền huyễn, trinh thám, phá án, phiêu lưu mạo hiểm, đạo mộ (trộm mộ). Danh sách truyện xếp theo ABC, các trang khác xếp theo thứ tự "biết trước xếp trước", đứng đầu là truyện tui đọc gần đây nhất.
Đa số truyện là HE, 1x1, cường cường, cường công cường thụ, nam cường nữ cường.

++++++++++++++++++++++++++

Các ký hiệu dùng ở nhà tui:
+ ML: mục lục.
+ Full / OG: hoàn thành / đang ra.
+ BL / BG / GL: nam x nam / nam x nữ / nữ x nữ.
+ HE / BE / OE: kết thúc có hậu / buồn / dang dở (kết thúc mở).

++++++++++++++++++++++++++

BẠN KHÔNG ĐƯỢC DÙNG CÁC LINK Ở WEB TUI ĐỂ "CHÔM" TRUYỆN CỦA CÁC WEB/NHÓM DỊCH KHÁC. Tuy tui không (rảnh) kiểm soát bạn nhưng tui biết các tác giả/nhóm dịch tin tưởng bạn. Nếu bạn phản bội họ thì họ sẽ không "mần" truyện cho bạn đọc, vì vậy bạn hãy tôn trọng họ và luật của họ. Cám ơn.
* cúi đầu, ký tên, đóng dấu *

Follow Sagohopa on WordPress.com

Hoàng Thúc, Ngươi Đồng Ý Với Trẫm Đi – Phiên ngoại 2.

☆ phiên ngoại: Sói con 2 (Lang đứa nhỏ).

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử.

Beta: trinhthamkinhdi
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Sói con lại tiến hóa một điểm, nên dùng hành động để biểu đạt lòng lang dạ thú của hắn.- -!

Ta không tiếp thu ngược, trên thực tế từ trên xuống dưới đều là công sủng thụ a công sủng thụ, công sủng thụ a công sủng thụ!= =!
+ 2 +
Mắt nhìn lên đỉnh giường là màn hoa văn rồng cưỡi mây, thân nằm trên long sàng vàng (1). Hít vào thở ra, trong mũi thoang thoảng mùi hương thơm ngát đặc trưng trên người Tiêu Ngôn.
 Trong lòng Tiêu Vu thậm chí đã mất hết tuyệt vọng, bởi vì nghe nói trong cơ thể của y bị Tiêu Ngôn loại hạ một loại cổ.
– Nếu tiểu thúc xảy ra chuyện gì, A Ngôn cũng sẽ không sống tiếp.
Hai ngày trước, Tiêu Ngôn từng làm nũng với y nói như vậy, vừa vặn đánh gãy đường lui cuối cùng trong lòng Tiêu Vu.
Tiêu Vu kỳ thực không quan tâm trong cơ thể mình có cổ thật hay không, nhưng chỉ cần liên quan tới Tiêu Ngôn, y không thể không thỏa hiệp.
Hiện tại trong lòng Tiêu Vu thực phức tạp, không rõ mình hiện tại đối với đứa cháu này là yêu hay là hận? Không rõ tại sao đứa cháu cùng huyết thống này lại nổi lên tâm tư như vậy với mình? Càng không rõ bản thân mình vất vả cả đời vì sao cuối cùng lại rơi vào kết cục như một… nam sủng.
Tiêu Vu không thể quên được cảnh mình đã thấy vào buổi sáng năm ngày trước –. Cách một lớp màn mỏng manh, Tiêu Vu vẫn có thể nhìn rõ người quỳ gối trước giường, lộ ra gương mặt giống hệt y.
– Này…
Tiêu Vu khiếp sợ, miệng không thể nói ra tiếng. Ngón tay vô thức vươn lên mới phát hiện là tay mình đang run.
Tiêu Ngôn ở sau lưng vòng tay ôm thắt lưng Tiêu Vu, mỉm cười giải thích:
– Dáng vẻ vốn hơi giống, dịch dung thêm một chút liền có thể giả dạng ngươi. Mấy năm nay kỳ thật trẫm đều gọi hắn âm thầm quan sát ngươi. Quan sát sắc mặt của ngươi, học tập lời nói, hành động của ngươi.
Tiêu Ngôn bỗng nhiên dừng một chút, nghiêng mặt cọ nhẹ lên hai má của Tiêu Vu, tiếp tục nói:
– Là thế này, mai hắn sẽ ở chính điện chào từ biệt trẫm trước mặt các quan văn võ trong triều, sau đó quay về đất phong ở Tần Nam…
Khi đó Tiêu Vu mới phát hiện. Có lẽ y khiếp sợ không phải là có một người lớn lên rất giống mình, mà là Tiêu Ngôn nói “Mấy năm nay”.
Là vài năm?!
Tiêu Vu quả thực không dám suy nghĩ sâu xa.

Tẩm cung.
Bức rèm che mỏng nhẹ nhàng kéo lên. Hai, ba cung nhân hầu hạ cúi đầu tiến vào, bưng một bàn điểm tâm nhẹ tinh xảo, yên lặng đổi các món ăn đã nguội trên bàn, lại xoay người lui ra. Cách nửa canh giờ lại tiến vào một lần để khi nào Tiêu Vu có cảm giác ngon miệng sẽ được ăn đồ ăn nóng hổi.
Tiêu Vu hơi nhắm mắt, lười biếng dựa vào đầu giường. Nếu y nhớ không sai, cung nhân trong tẩm cung hoàng đế có ít nhất 20 người, mà những ngày này Tiêu Vu chỉ nhìn thấy có 4 gương mặt. Trong đó, đứng đầu là thái giám Tiền Dung, cũng chính là người y tự mình chọn cách đây mười năm để hầu hạ tiểu hoàng đế, không ngờ bây giờ lại hầu hạ y. Nhìn thấy Tiền Dung vừa rồi thận trọng liếc mắt nhìn y. Đó là một cái liếc mắt tràn ngập lo lắng và lo âu, dù sao Tiêu Vu một ngày rưỡi chưa ăn gì cho nên sợ y tuyệt thực.
Nghĩ tới đây, Tiêu Vu rất muốn cười khổ: Y làm sao dám, nhưng sự thật là ngay cả sức (lực) để cười cũng đừng nhắc tới. Vì vậy Tiêu Vu uể oải dựa vào đầu giường cho tới lúc Tiêu Ngôn tiến vào, Tiêu Vu mới mở mắt ra.
Thanh niên này thoạt nhìn thật sáng chói, khiến người khác nhìn muốn loá mắt. Trên mặt hắn luôn có một nụ cười hài lòng, ấm áp. Hắn vô tư ngồi xuống giường, bàn tay khẽ cầm vài lọn tóc mai đen tuyền của Tiêu Vu, mở miệng hỏi:
– Giờ Ngọ(2) hôm nay tiểu thúc đều ngủ sao?
Tiêu Vu không trả lời mà chỉ khép mắt lại, không muốn để mắt tới thanh niên, không muốn thấy đôi mắt đang yêu của thanh niên. Vì vậy mấy ngày nay cách thức hai người bọn họ ở chung như sau: Một người nói chuyện, một người im lặng. Lúc đầu còn quở trách và cãi nhau sau trở về yên tĩnh, chính là như vậy. Đây có thể nói là nhượng bộ lớn nhất Tiêu Vu làm cho tới bây giờ.
Y là người thích im lặng, vì thế y quyết định sẽ không cãi lộn, không nói chuyện, lười mở miệng nhằm chứng tỏ y không chấp nhận Tiêu Ngôn. Nhưng Tiêu Ngôn không thèm để ý, dường như hắn rất hài lòng với cục diện hôm nay.
Thở dài vô lực, Tiêu Ngôn xốc cái mền mỏng trên người Tiêu Vu lên, dưới mền mỏng lộ ra một sợi dây xích dài nhỏ được làm từ bạc trắng, thập phần tinh xảo, lặng lẽ quấn quanh cổ tay trái của Tiêu Vu. Ban đầu Tiêu Vu còn có thể giãy dụa, làm cổ tay hằn lên một vòng đỏ đậm. Hiện tại vết đó đã nhạt dần tới mức không thể nhận ra.
Tiêu Ngôn dùng chìa khóa mở khóa cho Tiêu Vu, rồi cúi xuống bế Tiêu Vu lên, đi tới suối nước nóng bên trong tẩm cung.
Suối nước nóng thiên nhiên rất ấm áp, dù là người ở nơi nào chỉ cần ngâm mình một chút liền có thể tiêu trừ mệt nhọc. Nhưng Tiêu Vu vẫn vô lực như trước. Trên thực tế, hiện tại cơ thể y rất suy yếu, chỉ có thể tùy ý Tiêu Ngôn ôm thắt lưng, dựa đầu lên bờ vai của Tiêu Ngôn mới không bị trượt xuống, đương nhiên, cơ thể của y cũng tùy ý Tiêu Ngôn thay mình tắm rửa.
Trong phong cảnh hơi nước mênh mông, chỉ nghe được tiếng nước chảy róc rách, Tiêu Ngôn bỗng nhiên mở miệng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng nói trầm thấp, tha thiết, nhu hòa đến mức gần như tan biến thành hơi nước:
– Tiểu thúc, đừng phớt lờ A Ngôn được không?
Tiêu Ngôn nhẹ nhàng hạ đầu xuống cần cổ Tiêu Vu vừa hôn vừa tiếp tục nói:
– Trẫm kỳ thật sợ nhất chính là tiểu thúc không để ý tới trẫm. Năm 8 tuổi, ngươi bỏ lại trẫm ở trong cung điện, còn nói dối trẫm chỉ cần trẫm biểu hiện tốt, ngươi sẽ trở lại gặp trẫm. Thật không ngờ ngươi ở Tần Nam tới năm năm liên tiếp. Lúc đó trẫm thật sự rất sợ, sợ tiểu thúc sẽ ở lại Tần Nam mãi mãi, không bao giờ đến nhìn mặt trẫm nữa… Tiểu thúc, ngươi có hiểu được cái loại tình cảnh cô đơn một mình quanh quẩn ở mãi một chỗ không? Tuy trẫm từ nhỏ lớn lên ở hoàng cung, nhưng đối trẫm mà nói, không có thân nhân, hoàng cung chính là một địa phương xa lạ, chính là một cái lồng giam lớn. Vì thế, lúc lên 12, 13 tuổi, trẫm đã từng nghĩ, chỉ cần ngươi có thể trở lại bên cạnh trẫm, trẫm nhất định phải làm cho tiểu thúc sống thư thái. Trẫm muốn tiểu thúc mỗi ngày đều có thể vui vẻ làm bạn bên người trẫm, chỉ cần như vậy cũng rất tốt…
Tiêu Ngôn nói tới đây chợt ngừng lại rồi nói tiếp, giọng nói ôn nhu chậm rãi ẩn chứa một loại lạnh lẽo:
– Sau đó, ngươi cùng Tạ Vân(3) tốt hơn. Trẫm như trước chưa nói cái gì, bởi vì khi đó trẫm vẫn ôm ý tưởng ban đầu như cũ, chỉ cần là tiểu thúc muốn, cái gì cũng được, trẫm đều sẽ giúp ngươi có được nó… nhưng đôi khi, ánh mắt của ngươi có thể làm người khác bất an.
– …
– Tiêu Vu. – Tiêu Ngôn bỗng nhiên thay đổi cách xưng hô.
Tiêu Vu bị tiềm thức khống chế, không tự chủ được liền nghiêng đầu đối mặt với thanh niên.
Thanh niên ngoài mặt vẫn cười dịu dàng, hiền lành như trước, nhưng trong mắt đã có một tia bi ai thê lương, mỉm cười với y:
– Tiêu Vu, vô luận ngươi tin hay không tin, không ai yêu ngươi hơn trẫm.
Dù ngươi không chấp nhận trẫm đối với ngươi là yêu nhưng trẫm vẫn yêu ngươi mãi mãi.
 (https://thienduongdianguc.wordpress.com)
【xấu hổ, phiên ngoại này càng ngày càng giống chính văn, thật sự là vô nghĩa. Gì? Ngươi đã không nhận ra đến đây, ta lưu lại một thiên ấm áp, hảo văn công sủng thụ đáng đề cử, ta hiện tại rất muốn chữa khỏi thành tựu về văn hoá giáo dục một chút ]
+ Toàn văn hoàn +
Chú thích:
(1): nguyên văn là “眼瞅着头顶上挂着腾龙花纹的云纱幔帐, 身躺在铺着杏黄色云纹绸缎的龙床之上” -> QT: Mắt xem xét lấy trên đỉnh đầu lộ vẻ đằng long hoa văn vân sa màn, thân nằm ở phô lấy hạnh màu vàng vân văn tơ lụa long giường phía trên. -> đại khái màn, drap, chăn mền, gối đều làm từ tơ lụa mềm mại có màu vàng.
 Đây là long sàng: giường ngủ của vua.
p429_d20110402173309
(2): Giờ Ngọ: 11h – 13h, ý TN hỏi TV ngủ cả buổi chiều nay?
(3): Không sai, chính là thừa tướng trong truyện “Vương gia sa đọa” (Vương gia yếu đọa lạc) cùng tác giả.
(4) nguyên văn là “汗颜, 这番外倒越来越像正文了, 实在是无厘头了点. 那啥, 既然你看都看到这里了, 给俺留下一篇温馨的攻宠受的好文推荐吧, 我现在很想要治愈系的文治愈一下” -> QT: xấu hổ, này phiên ngoại đổ càng ngày càng giống chính văn , thật sự là vô ly đầu điểm. Kia gì, ngươi đã không nhận ra đến nơi đây, cấp ta lưu lại một thiên ấm áp công sủng thụ hảo văn đề cử a, ta hiện tại rất muốn muốn chữa khỏi hệ thành tựu về văn hoá giáo dục càng một chút.
Advertisements

Hoàng Thúc, Ngươi Đồng Ý Với Trẫm Đi – Phiên ngoại 1.

Sói con (Lang đứa nhỏ).

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử.

Nguồn raw: doanvandammy.

Sửa: trinhthamkinhdi

 

Tác giả: Khi Tiêu Ngôn lớn lên… Tình huống liền trở nên rất lớn rất thô tục, ha ha, mang cột thu lôi tốt (ttkd: hiểu mới lạ -.-“).
+ 1 +
Nửa đêm, Tiêu Vu cảm thấy miệng mình bị ngứa tới mức phải mở mắt ra. Trong lòng không khỏi yên lặng oán giận mấy con muỗi trong hoàng cung, con nào con nấy cũng thực hung dữ, thế mà Tiêu Ngôn vẫn ngủ mê mệt, có lẽ sớm đã thành thói quen.
Lúc này là đầu mùa hè, ánh trăng trong suốt như thủy ngân xuyên qua cửa sổ, chiếu xuống nền gạch trong tẩm cung hoàng đế. Trong không khí tràn ngập mùi thơm ngát của bùn đất, nhắc nhở đêm nay từng có một trận mưa lớn. Chính vì trận mưa này, hoàng đế mới có thể vừa mỉm cười vừa lôi kéo y lên long sàng:
– Xem đi, ngay cả ông Trời cũng muốn tiểu thúc ở lại ôn chuyện với trẫm mà.
Vì vậy y liền ở lại ngủ, giống như mười mấy năm trước. Cảnh sắc không thay đổi nửa phần. Khác biệt duy nhất chính là tiểu hoàng đế đáng yêu, thích ngủ trên ngực y trước đây, hiện tại đã lớn lên tuấn mỹ phi phàm.
Có lẽ nên lo lắng tới chuyện hôn nhân đại sự của hắn? Dù sao hôm qua hắn đã vượt qua sinh nhật 18 tuổi. Ở Bích Nguyệt này, hắn đã trưởng thành.
Nghĩ vậy, Tiêu Vu định xoay người sang chỗ khác để suy nghĩ kỹ hơn về gia cảnh các thiên kim tiểu thư. Không ngờ y còn chưa kịp nhấc lưng, cổ tay bỗng nhiên bị Tiêu Ngôn giữ chặt.

– A Ngôn, ngươi… – Tiêu Vu hơi kinh ngạc. Hiển nhiên là y không hiểu hoàng đế muốn làm gì.

Hoàng đế hơi tức giận:

– Tiểu thúc, ngươi lại muốn nửa đêm bỏ đi.

– …………

Tiêu Vu đầu tiên là sửng sốt, sau mới thốt ra một câu:

– Ngươi vẫn chưa ngủ.

Trong giọng nói ôn hòa ẩn chứa sự chột dạ, xấu hổ, hoàng đế nghe được lại có chút không đành lòng. Vì thế hắn giật nhẹ chăn, thừa lúc Tiêu Vu chưa kịp phản ứng đột nhiên dùng sức ôm vòng eo của y, vùi đầu vào cổ y, rầu rĩ nói:

– Tiểu thúc, ngươi đừng gạt A Ngôn. A Ngôn chỉ là sợ, sợ lại giống mười năm trước.

Khu nghỉ mát mùa hè, Lạc Nguyệt hành cung, hoàng đế 8 tuổi bị tập kích lúc nửa đêm. Nếu không phải lúc ấy Tiêu Vu đang nằm cạnh hắn, phát hiện có biến, liền xoay người thay hắn cản một kiếm trí mạng kia…
Nhưng hết thảy mọi chuyện lại quá mức trùng hợp!
Trùng hợp tới mức cứ như Tiêu Vu sắp đặt sẵn chuyện đó rồi diễn y như thật nhằm có được sự tín nhiệm của hoàng đế. Sau đó hàng loạt chuyện xảy ra, buộc Tiêu Vu phải ở Tần Nam tới năm năm cho đến năm 13 tuổi, Tiêu Ngôn mới gặp lại tiểu thúc tâm tâm niệm niệm này.
Tiêu Vu sủng nịch cười cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hoàng đế:
– Đã làm hoàng đế mười mấy năm, còn có cái gì phải sợ. Hiện tại trong triều có người thiết diện vô tư như Tạ Thừa Trung chấp chưởng Hình bộ, nguyên lão tam triều Cố Kính Hạ Đánh để ý Hộ bộ, ân, những người khác tuy hơi cổ hủ, cố chấp nhưng cũng may không tham, còn có… A Ngôn, ngươi đang làm cái gì?
 Tiêu Vu không thể không dừng lại chuyện luận nhân luận sự chỉ mới bắt đầu mà ngẩng đầu lên, bởi vì hoàng đế đang dùng một tay nâng nửa người trên, tay kia thò vào trong áo của Tiêu Vu. Mái tóc xanh(*) dài mềm mại như tơ lụa của thanh niên chảy xuống trước ngực Tiêu Vu, khiến y cảm thấy rất ngứa.
Ngón tay thon dài của hoàng đế khẽ vuốt lên xương quai xanh của Tiêu Vu, y mới hiểu được người trước mắt định làm gì. Tiêu Vu quay đầu đi, tận lực không nhìn vào mắt thanh niên. Bởi vì đôi mắt xinh đẹp của Tiêu Ngôn đang nhìn đến vết sẹo do bị đao chém liền trầm xuống.
– Vết sẹo này e là không thể xóa. – Tiêu Ngôn cúi đầu tự nói.

Tiêu Vu nghe xong trong lòng ấm áp, thoải mái an ủi:

– Vô phương, rất may là lúc trước không tổn thương đến kinh mạch cánh tay này mà chỉ lưu lại một vết sẹo. Ta không phải nữ nhân, không cần để ý bề ngoài thế nào, ngươi về sau, cũng không lo lắng tìm dược.

– Nhưng trẫm để ý.
Tiêu Vu bị chấn động bởi lời nói này tới mức phải quay đầu qua, chống lại đôi mắt của Tiêu Ngôn. Đó là một đôi mắt phượng cao quý, chỉ là ánh sáng rực rỡ lưu chuyển trong mắt mọi ngày đã không còn, thay vào đó là phủ đầy mây đen thâm trầm.

Sau đó, y nhìn ánh mắt này đang tiến lại mình càng ngày càng gần, càng ngày càng gần… Gần đến mức Tiêu Vu một câu cũng không nói nên lời, bàn tay phải trong ổ chăn vô thức nắm chặt.

Tầm mắt lệch đi, Tiêu Ngôn cư nhiên lại vùi đầu vào gáy y. Một khắc kia thế nhưng Tiêu Vu thật sự thở nhẹ ra, cảm giác nhẹ nhõm hơn.

Tiêu Ngôn mở miệng, thanh âm rầu rĩ:

– Nếu sẹo của tiểu thúc không xóa xong, trẫm thấy khó chịu.

– A…… – Tiêu Vu đáp mơ hồ, trong lòng suy nghĩ: “Về sau không cho ngươi nhìn thấy là được.”

—–

(*): là xanh trong “kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” chứ không phải tóc (nhuộm) màu xanh.

(https://thienduongdianguc.wordpress.com)

Hoàng Thúc, Ngươi Đồng Ý Với Trẫm Đi.

Đoản văn này bị tui “vứt xó” trong kho private hơn 2 năm, khi đó còn là raw – QT, giờ lấy ra làm lại. “Chém” là chính, nhất là 2 phiên ngoại. Tui không biết tiếng Bông để xin phép tác giả, cho nên các bạn đừng đem con tui đi đâu mà chưa hỏi tui. Nếu để tác giả hoặc tui biết sẽ không hay đâu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

~\ o /~

Hoàng Thúc, Ngươi Đồng Ý Với Trẫm Đi.

images

(Hình minh họa, không phải hình bìa thật)

Tên gốc: Hoàng thúc nhĩ tựu ứng liễu trẫm ba.

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử.

Beta: trinhthamkinhdi (https://thienduongdianguc.wordpress.com)

Thể loại: BL, 1×1, cung đình, thúc chất, niên hạ, bá đạo si tình đế vương công x xui xẻo vương gia thụ, hơi SM, đoản văn, thanh thủy văn, HE (?).

Tình trạng: Full (Hoàn).

Nhân vật chính: Tiêu Ngôn, Tiêu Vu.

Văn án:

Chuyện 2 chú cháu họ Tiêu.

Lưu ý: Nếu bạn thích cp Tạ – Tiêu trong đoản văn “Vương Gia Sa Đọa” thì ĐỪNG ĐỌC đoản này kẻo hình tượng sụp đổ ráng chịu.

Nếu bạn thích cp thúc chất có thể đọc thêm đoản văn “Chuyện JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế Và Hoàng Thúc Của Hắn” cùng tác giả, dù sao 2 truyện này có vài chi tiết giống nhau.

Mục lục.

Phiên ngoại.

Hoàn.

P/s: Cám ơn nàng Cáo Khìn đã giúp tui sửa lại tên các nhân vật.

Hoàng thúc, ngươi đồng ý với trẫm đi – Chính văn.

images

Tác giả: Vân Thượng Gia Tử.

Sửa: trinhthamkinhdi (https://thienduongdianguc.wordpress.com)

Chính văn: Gấu con (Hùng đứa nhỏ).

Nửa đêm, Tiêu Vu cảm thấy khó thở và ẩm ướt nên mở mắt ra. Nương theo ánh trăng chiếu vào trong tẩm cung lạnh lẽo, y liền nhìn thấy tiểu hoàng đế đang ngủ say trên ngực mình. Nước bọt chảy thẳng xuống, thấm ướt hết cả vạt áo của mình.
Không thể không nói, phải chăng y quá nuông chìu đứa bé này? Nhớ lại cảnh hồi tối bắt gặp đôi mắt đáng thương hề hề của thằng bé trông có vẻ thảm hại, vì vậy y đã đồng ý ở lại hoàng cung đêm nay để ngủ chung với nó. Điều này rất bất lợi cho việc giáo dục của mình.
Tuy tiểu hoàng đế là cháu ruột của mình, mình nuông chìu thằng bé là điều dễ hiểu… nhưng Tiêu Vu không dám quên Tiêu Ngôn là hoàng đế Bích Nguyệt. Dạy dỗ Tiêu Ngôn là nhiệm vụ và nghĩa vụ mà Tiêu tiên hoàng, hoàng huynh đoản mệnh của y, đã giao cho y trước khi băng hà.
“A Ngôn, A Ngôn… “, y vừa gọi vừa lay nhẹ. Tiêu Ngôn tỉnh dậy rất nhanh, bàn tay nhỏ bé dễ thương của cậu khẽ dụi dụi đôi mắt buồn ngủ của mình, bối rối nhìn Tiêu Vu.
“Tiểu thúc phải trở về, khuya rồi, nhóc tự ngủ đi.”
Long sàng huyền thoại không phải là nơi người nào đều có thể ngủ. Y là một ví dụ, mỗi khi y ngủ trên cái giường này, hôm sau đôi mắt của y chắc chắn sẽ nhức nhối và nóng rát. Cả đêm, y ngủ rất nông cạn.
Tiểu hoàng đế vừa nghe lập tức giữ chặt áo Tiêu Vu, khẩn trương la hét: “Không cho!”
Thấy Tiêu Ngôn như thế, Tiêu Vu hơi nhượng bộ. Ba năm trước, lúc hoàng đế ca ca băng hà, chỉ cần quay đầu liền thấy tiểu hoàng đế vừa tròn ba tuổi khi ấy cũng dùng loại ánh mắt khẩn trương này nhìn Tiểu Vu, thận trọng hỏi: “Tiểu hoàng thúc, mẫu hậu các nàng khóc cái gì, phụ hoàng không phải là đang ngủ sao?”

Tiêu Ngôn nói vậy, kết quả tự nhiên là đưa tới vô số ánh mắt sắc như dao cau. Tiêu Vu vội ôm cậu vào trong lòng, cẩn thận giải thích cho cậu hiểu thế nào là băng hà. Sau đó, cậu bật khóc trong vòng tay y, làm ướt hết vạt áo y giống như đêm nay.
Nhưng cuối cùng Tiêu Vu không thể mềm lòng. Mặt y hơi tối lại, bày ra khuôn mặt nghiêm túc của một bề trên (trưởng bối): “Tháng này nhóc đã tròn sáu tuổi. Giờ tập ngủ riêng là vừa, nhóc còn muốn ngủ với tiểu thúc tới khi nào?”
“Ngủ cả đời.” Tiểu hoàng đế trả lời sảng khoái. Cuối cùng còn nhìn y với đôi mắt đầy hy vọng, thì thầm: “Không được sao?”
“Không được!”
“Tại sao?”
“Mai tiểu thúc phải trở lại Tần Nam.”
 “A?! Không! Tiểu thúc, thúc không tuân thủ ước định! Rõ ràng tiểu thúc đã hứa với A Ngôn sẽ ở lại đến cuối tháng này. “
“Ba ngày nữa là cuối tháng, có khác biệt gì?”
(htts://thienduongdianguc.wordpress.com)
Tiêu Ngôn đuối lý, cảm thấy khó chịu liền vận dụng ngay tới “chiến lược” khác để làm y đổi ý. Đầu tiên, đôi mắt nhỏ chuyển sang đỏ bừng, sau đó trong mắt dần dần ngập nước, rồi từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống tạo thành những đóa hoa nước mắt trên long sàng. Tiêu Vu đành ôm tiểu hoàng đế trong vòng tay mình, dùng tay áo lau nước mắt cho cậu. Trái tim y lặng lẽ cầu phúc cho chiếc áo khoác duy nhất của mình, sợ là đêm nay sẽ bị ướt hết.
“Hu hu… tiểu thúc đừng đi, tiểu thúc đi rồi sau này A Ngôn sẽ cô đơn một mình… hu hu… Bọn họ không quan tâm A Ngôn, ngày nào họ cũng bắt A Ngôn thức dậy trước khi bình minh… Thái phó ép A Ngôn viết chữ… A Ngôn ăn không đủ no, hu hu… mặc không đủ ấm, hu hu…”

Tiêu Ngôn càng khóc càng lợi hại, y lặng lẽ vuốt ve đầu tiểu hoàng đế để cậu cảm thấy thoải mái hơn. Trong thực tế, những nỗi khổ, đắng cay Tiêu Ngôn nói, y cũng biết. Sau khi hoàng đế ca ca băng hà, hoàng tẩu vì lý do sức khỏe, một năm sau cũng đi theo hoàng huynh. Vì vậy, cả cung điện to lớn này chỉ có một mình Tiêu Ngôn làm chủ. Tuy cậu là hoàng đế nhưng vì tuổi còn quá nhỏ, các cung nữ, thái giám khó tránh khỏi chuyện hầu hạ không hợp ý cậu.
Tiêu Vu cũng là trong một lần dẫn tiểu hoàng đế xuất cung mới phát hiện ra chuyện này. Sáng hôm ấy hễ nhìn thấy các quầy hàng bánh bao nóng hổi ven đường là đôi mắt long lanh, trong vắt của cậu cứ “dính chặt” vào đó. Sau đó Tiêu Vu mua một ít đưa cho tiểu hoàng đế, cậu bé liền ăn như hổ đói. Nếu không tận mắt nhìn thấy, bất kỳ ai cũng sẽ không tin hoàng đế có lúc ăn không đủ no.

Nhưng Tiêu Vu có thể làm gì được?
Y mới 17 tuổi, trong tay cầm 30 vạn quân, với sức mạnh quân sự đó, y luôn là mục tiêu họ chỉ trích. Trong tình thế triều đình không rõ, y chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại Tần Nam, chờ đợi một cơ hội, đỡ phải làm cho các lão thần suốt ngày cảnh giác, đề phòng y muốn giết vua cướp ngôi.
 (ttkd: ảnh ở lại thì đám lão thần kia sẽ tập trung đối phó ảnh, ảnh đi thì đám kia mới đấu đá nhau)
“Vì vậy, A Ngôn càng phải ngoan, mỗi ngày cố gắng làm tốt bổn phận của mình, sáu tháng nữa tiểu thúc sẽ lại đây nhìn A Ngôn, chịu không? Nhưng trong sáu tháng đó nếu tiểu thúc nghe thấy A Ngôn biểu hiện không tốt, tiểu thúc thấy không cần tới nữa.”
“Đừng!” Tiểu hoàng đế lập tức ngừng khóc, nắm chặt góc áo Tiêu Vu: “Ta nhất định sẽ ngoan… sang năm tiểu thúc đến còn có thể ngủ chung với trẫm không?”
“Ừ.”
“Năm này qua năm khác?”
“Ách…” Không đúng, khi trẻ con trưởng thành tự nhiên sẽ không ngủ chung với nó nữa.
Trong lúc Tiêu Vu đang lưỡng lự giữa đống từ ngữ, bất ngờ nhận được một cái ôm gấu lớn từ tiểu hoàng đế. Trọng tâm y vốn không vững, liền bị một đứa trẻ 6 tuổi áp đảo.
Trong bóng tối vang lên tiếng thì thầm vui sướng của tiểu hoàng đế: “Tiểu thúc, đây là ngươi nói nha! Năm này qua năm khác sẽ cùng ngủ với trẫm, ngủ cả đời!!”
Tiêu Vu sửng sốt.
—— Hả?!
Y nói thế khi nào?!
(htts://thienduongdianguc.wordpress.com)

~~ Hoàn chính văn. ~~

(https://thienduongdianguc.wordpress.com)